斫怎么读拼音-“斫”读音是什么?
“斫”读音是什么
拼音:zhuó 简体部首:斤 总笔画:9 笔顺编码:一ノ丨フ一ノノ一丨 解释:大锄;引申为用刀、斧等砍:~伐。
砍斫读音
砍斫的拼音:[kǎn zhuó]。
砍和钦组词的四字成语
一、砍瓜切菜?
拼音:kǎn guā qiē cài
成语解释:形容操刀利落爽快
成语出处:明 - 施耐庵《水浒传》第62回:“石秀从楼上跳将下来,手举钢刀,杀人似砍瓜切菜,走不迭的,杀翻十数个。”
成语造句:刘斯奋《白门柳 - 鸡鸣风雨》第十章:“远远看着水师的将士们像砍瓜切菜似的围歼敌人,黄宗羲感到既解恨又兴奋。”
成语使用:作定语、宾语;指动作利索
褒贬解析:属中性成语
近义词:手起刀落
二、钦敬之忱
拼音:qīn jìng zhī chén
成语解释:钦佩敬重的真诚的情意。
成语出处:毛泽东《国共合作成立后的迫切任务》:“我们对于所有这样的军队,特别是在前线抗战的军队,都是具有钦敬之忱的。”
成语用法:作宾语;用于处世
常用程度:常用成语
感情色彩:中性成语
成语结构:偏正式
卖油翁注音原文
《卖油翁》的注音原文如下:
mài yóu wēng
tóng xiāng yì shì yǒu
shí ér wǔ zhōng chū
yī shēng yǒu yì wàng
ér zi xūn xiào xū
yīn shuǐ bù chán shān
shān shàng yǒu yī kǒu
yī kǒu chū jīn huá
zhù rén bù zhī jiān
zhù rén zhī yǒu huá
huá zhōng yǒu yī rén
rén zhī bù zhī huá
huá zhī yǒu zhù rén
zhù rén bù zhī huá
huá zhōng yǒu yī rén
rén zhī bù zhī huá
zhù rén zhī yǒu huá
huá zhōng yǒu yī rén
rén zhī bù zhī huá
zhù rén bù zhī jiān
zhù rén zhī yǒu huá
huá zhōng yǒu yī rén
rén zhī bù zhī huá
zhù rén zhī yǒu huá
huá zhōng yǒu yī rén
rén zhī bù zhī huá
zhù rén bù zhī jiān
zhù rén zhī yǒu huá
huá zhōng yǒu yī rén
rén zhī bù zhī huá
zhù rén zhī yǒu huá
huá zhōng yǒu yī rén
rén zhī bù zhī huá
zhù rén bù zhī jiān
zhù rén zhī yǒu huá
huá zhōng yǒu yī rén
rén zhī bù zhī huá
zhù rén zhī yǒu huá
huá zhōng yǒu yī rén
rén zhī bù zhī huá
zhù rén bù zhī jiān
zhù rén zhī yǒu huá
huá zhōng yǒu yī rén
rén zhī bù zhī huá
zhù rén zhī yǒu huá
huá zhōng yǒu yī rén
rén zhī bù zhī huá
zhù rén bù zhī jiān
zhù rén zhī yǒu huá
huá zhōng yǒu yī rén
rén zhī bù zhī huá
zhù rén zhī yǒu huá
huá zhōng yǒu yī rén
rén zhī bù zhī huá
zhù rén bù zhī jiān
zhù rén zhī yǒu huá
huá zhōng yǒu yī rén
rén zhī bù zhī huá
zhù rén zhī yǒu huá
huá zhōng yǒu yī rén
rén zhī bù zhī huá
zhù rén bù zhī jiān
zhù rén zhī yǒu huá
huá zhōng yǒu yī rén
rén zhī bù zhī huá
zhù rén zhī yǒu huá
huá zhōng yǒu yī rén
rén zhī bù zhī huá
zhù rén bù zhī jiān
zhù rén zhī yǒu huá
huá zhōng yǒu yī rén
rén zhī bù zhī huá
zhù rén zhī yǒu huá
huá zhōng yǒu yī rén
rén zhī bù zhī huá
zhù rén bù zhī jiān
zhù rén zhī yǒu huá
huá zhōng yǒu yī rén
rén zhī bù zhī huá
zhù rén zhī yǒu huá
huá zhōng yǒu yī rén
rén zhī bù zhī huá
zhù rén bù zhī jiān
zhù rén zhī yǒu huá
huá zhōng yǒu yī rén
rén zhī bù zhī huá
zhù rén zhī yǒu huá
huá zhōng yǒu yī rén
rén zhī bù zhī huá
zhù rén bù zhī jiān
zhù rén zhī yǒu huá
huá zhōng yǒu yī rén
rén zhī bù zhī huá
zhù rén zhī yǒu huá
huá zhōng yǒu yī rén
rén zhī bù zhī huá
zhù rén bù zhī jiān
zhù rén zhī yǒu huá
huá zhōng yǒu yī rén
rén zhī bù zhī huá
zhù rén zhī yǒu huá
huá zhōng yǒu yī rén
rén zhī bù zhī huá
zhù rén bù zhī jiān
zhù rén zhī yǒu huá
huá zhōng yǒu yī rén
rén zhī bù zhī huá
zhù rén zhī yǒu huá
huá zhōng yǒu yī rén
rén zhī bù zhī huá
zhù rén bù zhī jiān
zhù rén zhī yǒu huá
huá zhōng yǒu yī rén
rén zhī bù zhī huá
zhù rén zhī yǒu huá
huá zhōng yǒu yī rén
rén zhī bù zhī huá
zhù rén bù zhī jiān
zhù rén zhī yǒu huá
huá zhōng yǒu yī rén
rén zhī bù zhī huá
zhù rén zhī yǒu huá
huá zhōng yǒu yī rén
rén zhī bù zhī huá
zhù rén bù zhī jiān
zhù rén zhī yǒu huá
huá zhōng yǒu yī rén
rén zhī bù zhī huá
zhù rén zhī yǒu huá
huá zhōng yǒu yī rén
rén zhī bù zhī huá
zhù rén bù zhī jiān
zhù rén zhī yǒu huá
huá zhōng yǒu yī rén
rén zhī bù zhī huá
zhù rén zhī yǒu huá
huá zhōng yǒu yī rén
rén zhī bù zhī huá
zhù rén bù zhī jiān
zhù rén zhī yǒu huá
huá zhōng yǒu yī rén
rén zhī bù zhī huá
zhù rén zhī yǒu huá
huá zhōng yǒu yī rén
rén zhī bù zhī huá
zhù rén bù zhī jiān
zhù rén zhī yǒu huá
huá zhōng yǒu yī rén
rén zhī bù zhī huá
zhù rén zhī yǒu huá
huá zhōng yǒu yī rén
rén zhī bù zhī huá
zhù rén bù zhī jiān
zhù rén zhī yǒu huá
huá zhōng yǒu yī rén
rén zhī bù zhī huá
zhù rén zhī yǒu huá
huá zhōng yǒu yī rén
rén zhī bù zhī huá
zhù rén bù zhī jiān
zhù rén zhī yǒu huá
huá
卖油翁全文注音
mài yóu wēng
卖油翁
zuò zhě :ōu yáng xiū (sòng )
作者:欧阳修 (宋)
chén kāng sù gōng yáo zī shàn shè ,dāng shì wú shuāng ,
陈康肃公尧咨善射,当世无双 ,
gōng yì yǐ cǐ zì jīn 。cháng shè yú jiā pǔ ,
公亦以此自矜。尝射于家圃,
yǒu mài yóu wēng shì dān ér lì ,nì zhī ,
有卖油翁释担而立,睨之,
jiǔ ér bú qù 。jiàn qí fā shǐ shí zhōng bā jiǔ ,
久而不去。见其发矢十中八九,
dàn wēi hàn zhī 。kāng sù wèn yuē :
但微颔之。康肃问曰:
”rǔ yì zhī shè hū ?wú shè bú yì jīng hū ?”
汝亦知射乎?吾射不亦精乎?”
wēng yuē :”wú tā ,”
翁曰:”无他,
dàn shǒu shú ěr 。”kāng sù fèn rán yuē :
但手熟尔。”康肃忿然曰:
”ěr ān gǎn qīng wú shè !”wēng yuē :
”尔安敢轻吾射!”翁曰:
”yǐ wǒ zhuó yóu zhī zhī 。”nǎi qǔ yī hú lú zhì yú dì ,”
以我酌油知之。”乃取一葫芦置于地,
yǐ qián fù qí kǒu ,xú yǐ sháo zhuó yóu lì zhī ,
以钱覆其口,徐以杓酌油沥之,
zì qián kǒng rù ,ér qián bú shī 。
自钱孔入,而钱不湿。
yīn yuē :”wǒ yì wú tā ,
因曰:”我亦无他,
wéi shǒu shú ěr 。”kāng sù xiào ér qiǎn zhī 。
唯手熟尔。”康肃笑而遣之。
cǐ yǔ zhuāng shēng suǒ wèi jiě niú zhuó lún zhě hé yì ?
此与庄生所谓解牛斫轮者何异?
扩展资料:创作背景:《卖油翁》选自《欧阳文忠公文集·归田录》,这是欧阳修所著的别集,共153卷,附录5卷。 《归田录》是其中的一卷。 宋英宗治平四年(1067年),欧阳修再次遭飞语中伤,自请外任,这一卷是在出知毫州时作的。 他在《归田录》序里说:"归田录者,录以备闲居之览也。"是一部笔记小说。宋英宗治平四年(1067年),欧阳修再次遭飞语中伤,自请外任,这一卷是在出知毫州时作的。他在《归田录》序里说:“归田录者,录以备闲居之览也。”作者简介欧阳修生于(1007~1072年)北宋,吉州吉水(今属江西)人,北宋时期政治家、文学家、史学家和诗人,唐宋八大家之一。(唐宋八大家:韩愈、柳宗元、苏洵、苏轼、苏辙、欧阳修、曾巩、王安石)字永叔,谥号文忠,号醉翁,晚号六一居士(意为:“藏书一万卷、金石拓片一千件、琴一张、棋一局、酒一壶、醉翁一人”这六个“一”),汉族人,自称庐陵人,因吉州原属庐陵郡,出生于绵州(今四川绵阳)。苏轼父子及曾巩、王安石皆出其门下。创作实绩亦灿然可观,诗、词、散文均为一时之冠。散文说理畅达,抒情委婉,为“唐宋八大家”之一;诗风与散文近似,重气势而能流畅自然;其词深婉清丽,承袭南唐余风。